Hôn Thầm Vạt Áo

Áo em vạt trắng then cài
Anh về ôm ấp một trời nhớ thương
……

Vọng nhớ thời xa xưa
Khuôn viên trường tiễn đưa
Anh hôn thầm vạt áo
Sao em vẫn hững hờ

Mùa thu qua mắt đợi,
Mùa xuân về mắt chờ
Tương tư tròn một kiếp
Chẳng hẹn rồi mất nhau

Chẳng hẹn đành mất nhau …
Hôn thầm trên vạt áo
Hương xưa còn thấy đâu!

Hương xưa nào thấy đâu ?
Không còn nhìn thấy nhau
Tuổi vàng theo ngày tháng

Tóc sương buồn mưa ngâu!

Hôn thầm trên vạt áo
Cây cao rủ tóc sầu,
Mưa thấm buồn áo lụa
Mắt trũng buồn đêm thâu

Xin còn gọi tên nhau
Qua mùa đông tóc rối
Hôn thầm trên môi em
Tình xuân còn bão nổi

Gọi thầm trong bóng tối
Nhớ người đi không về
Nén hương trầm em đốt
Quên sao được niềm thương!

Thân em,
áo mỏng vấn vương
Tình anh,
niệm kín hương tàn khói sương

Anh Thư – 18/12/04
Copyright for Ms. Kim Ngoc Dang

 

A Secret Kiss on the Hem of Your Dress

I see your dress with its delicate white hem
I wend my way home, enveloped in a sea of love

My heart is heavy with such lingering melancholy
When I speak of love—Why am I filled with sadness?

I remember the days of long ago,
And the university campus when we made our farewells.

I secretly kissed the hem of your dress.
But why did you not feel touched?

Autumn passed, my eyes search for you,
Spring came once again, and my eyes still searched.

My love sickness still lingers,
I saw you not, and in the end we were forever lost to each other.

Without promise of seeing each other once more,
I must be content to see you, never again.

I secretly kissed the hem of your dress.
But your scent is nor more upon it.

The past sweet scent is no more there,
And we no longer see each other.

Our golden years have stretched into days and months,
And I feel as sad as the seventh month rain.

I secretly kissed the hem of your dress

And the tall tree leaves droop like sad hair.

The rain drops with sadness in your silk dress
And my hollow eyes fill with sadness throughout the long night.

Surely we can still call out each other’s names
Throughout the stormy Winter nights?

I secretly kissed your lips
And young love burst forth as like a storm

I called out in whispers in the dark,
Missing one who has gone, and will not return.

A stick of incense I burn.
How can I forget my love for you?

I am enamourned of your body in its diaphanous dress.
But my love is nothing, but the smoke and ashes of incense.

Anh Thư
Sydney, 18th Decembet, 2004

Adaptation by Francis Nguyen
Sydney, August 2006