Vào một ngày xuân, cách đây ba năm, có hai mèo con, chắc tuổi chưa đầy năm, tìm đến xin ăn ở một căn nhà có nhiều cây dừa và được cho ăn.  Từ đó, chúng có thói quen rủ nhau đến xin ăn khi mặt trời vừa khuất bóng.  Những con mèo hoang khác cũng bắt chiếc kéo nhau đến xin ăn .  Ăn xong là chúng kéo nhau đi, hoặc xuống những ống cống bên đường, hoặc qua những khu nhà lân cận để tiếp tục xin khất thực.  Bà chủ, khi nói chuyện với lũ mèo, tự xưng là “mummy… nên chắc tên của bà là “Mummy”, lũ mèo đoán vậy!

Gần một năm sau, hai mèo lớn lên, lúc nào cũng có nhau.. như cuộc tình Thanh Mai-Trúc Mã… mèo cái sanh 5 mèo con và biết là mình không thế mang năm đứa con đi lang thang kiếm sống.  Có những ngày mưa bão, có những lúc đói rét cả tuần lang thang đầu hè cuối ngõ mà không tìm được một miếng ăn.  Mèo mẹ đánh bạo dẫn các con đến nhà Mummy xin tá túc.  Mummy thấy thương, nhận nuôi cả đám, và từ đó, ngày nào cũng đem thức ăn và sữa cho cả gia đình mèo.  Mummy đặt tên cho mèo cha là Mikie, mèo mẹ là Meggie.  Gia đình hai vợ chồng mèo từ đó, đã bắt đầu có mái ấm, có sữa và cơm trộn cá hộp hay xương gà ăn lót dạ mỗi ngày.

Mikie – Mèo Cha

Meggie – Mèo Mẹ

Mikie  không có sữa cho con bú như Meggie nên chỉ  lo phần săn sóc, tắm rửa và vui đùa cùng các con.  Mikie là mèo cha, thương con hết mực, thương Meggie hơn thương mình.  Không bao giờ Mlikie giành ăn hay cào cấu, giận dữ các con.  Duy có một điều, Mikie không biết kêu meo meo.  Mỗi lần Mummy lại gần, Mikie nhe hai hàm răng trắng nhỡn để khè.  Ban đầu, Mummy tức mình mắng mỏ: “tại sao mummy nuôi ăn, cho ở nhà không lấy một xu tiền ” rent” mà còn khèe khèe … với mummy”.  Mãi về sau,  Mummy mới biết là Mikie bị khuyết tật và biết kêu.  Mikie như hiểu nỗi giận hờn của Mummy, nên mỗi lần xin ăn, chỉ liếm mép nhiều lần là Mummy đoán ra liền.

Mikie & Meggie – Chuyện tình thanh mai trúc mã

Rickie & Dokie (Con của Mikie & Meggie)

Meggie khác hẳn, nàng không đẹp nhưng vừa tinh khôn, vừa duyên dáng và luôn biết làm chủ mình trong những tình huống khác nhau.  Là mèo hoang, lại là giống cái, Meggie nhỏ con, lanh lẹ và sẵn sàng cào cấu bất cứ một kẻ nào sắp sủa tấn công mình.  Mummy hay đùa, lấy cọng cỏ khô khều khều vào cổ Meggie.. Cuối cùng, hai bàn tay của Mummy không  thế nào tránh khỏi những vết thưong trầy trụa, quà tặng của mèo hoang.  Meggie không tấn công ngọn cỏ vô tri… Meggie biết chính cái  bàn tay kia mới là thủ phạm,  và cuối cùng, … Meggie luôn tìm cách trừng phạt thủ phạm thích đáng!

Gia đình Mikie & Meggie trong một buổi trưa hè oi ả

Sau lứa con đầu,  Meggie bệnh nặng trong khi hạ sanh đợt con thứ hai.  Cả 5 con mèo con đêu chết khi mới lọt lòng.  Mikie chạy cuống cuồng vòng quanh vợ như muốn tiếp sức, nhưng  không giúp được gì – rồi thành như bất lực trước sự đau đớn khôn cùng của vợ, Mikie buồn như chính mình vừa mất đi những đứa con thân thương.

Sau thời gian hồi sức, Meggie không còn tha thiết với chồng.  Những con mèo hoang khác vây quanh.  Dokie, con gái của Meggie, nay đã dậy thì xinh đẹp.  Những con mèo già thích gái tơ cũng rượt đuổi Dokie suốt ngày trên nóc nhà.  Là chồng, là cha, Mikie không biết kêu gào.  Bị đánh, một chân Mikie bị thương nên không chạy nhanh và tránh lũ mèo đực hung hãn, nhưng Mikie bảo vệ con gái mình đến cùng.  Mikie yêu Meggie và tha thứ, nhắm mắt làm ngơ khi biết Meggie không còn của mình.  Dokie dịu dàng, thuỳ mị và xinh đẹp với bộ lông tam thể.  Mỗi lần sợ hãi, Dokie nép vào papa Mikie, và Mikie dùng hết sức mình để bảo vệ con gái.   Hai cha con yêu thương nhau, như cha con… Vì Mikie không muốn biến con gái thành vợ mình.  Meggie sẽ buồn đến độ nào, Dokie sẽ tội nghiệp như thế nào nếu Mikie không biết kiềm giữ tình cha con đúng mức.

“Mikie là mèo hoang, nhưng bản chất nhân hậu và đạo đức”, Mummy nói vậy.  Cuộc đời Mikie buồn từ lúc Meggie ngoảnh mặt làm ngơ. Mikie cô đơn khi một mình nằm trong hộp giấy phủ đầy khăn tắm.  Tuy khăn vải có làm ấm lòng đôi chút, nhưng mùa đông Sydney năm nay cay nghiệt hơn với nhiều đêm dài mịt mùng mưa bão.  Mikie nằm co một mình trong tấm khăn mỏng trước nhà để chờ cho ăn… Meggie dẫn các con chạy vào sân sau, được ngủ trong những giỏ mây làm ấm bằng vải len.  Chúng khôn ngoan, biết nằm chồng chất lên nhau để truyền hơi ấm cho nhau.  Mummy gọi chúng là “happy cats” vì chúng thực sự ” happy”.  Chúng được ăn ngon, ăn no… và lúc nào cũng được nựng nịu “um um!  happy little cats của mummy”.  Meggie nhìn đàn con mây mẩy, mượt mà … kiêu hãnh vì mình đã cho ra đời những đứa con khôn ngoan, lành mạnh và còn biết nghịch ngợm, vui đùa.

Mikie năm nay bắt đàu chuyển bệnh.  Miệng lưỡii lúc nào cũng bị đờm rãi chảy ra lòng thòng!  Đôi mắt không còn nét tinh anh.  Mikie đi băng ba chân nên khập khiễng.  Cả đám mèo con sợ hãi nên tránh xa Mikie.  Hơn thế nữa, mè chúng là Meggie, cũng không muốn con mình lại gần lây bệnh Mikie.  Chỉ có Mummy là thưong Mikie,  đem thức ăn đưa đến tận miệng trong lúc Mikie nằm ngủ trong cơn bệnh dật dờ.  Mummy thường nhìn Mikie ái ngại: “Mikie ơi, để mummy đem con đi bác sĩ chưa bệnh nha!”.  Mikie hoảng sợ, chạy trốn vì  không hiểu “bác sĩ là ai?.  Có phải đó là những kẻ độc ác.  Họ sẽ bắt Mikie đi mà không bao giờ trả Mikie về lại nhà – Không, Mikie không đi đâu hết!”.  Thế là Mikie bỏ nhà, trốn trong những ống cống để không cho Mummy bắt đi “bác sĩ”. Sau vài ngày đói lả, Mikie lại phải lê tấm thân gầy guộc, và cái bụng lép ve về nhà kiếm miếng ăn. Mummy không muốn Mikie sợ hãi, nên đành bó tay!

Một sáng kia, Mikie thất thiểu khập khễnh trở về trong lúc Mummy đứng cạnh Daddy khi ra xe đi làm.  Thấy Mikie yếu đuối, lê lết…Mummy chạy đến định ẵm Mikie lên, nhưng Mikie hoảng sợ, lết nhanh hơn vào gầm xe, và kịp chui nhanh xuống cống.

Hai ngày sau Mikie đi không về ăn.  Chiều thứ năm Mummy đi shopping về, mang thịt bò xay cho lũ mèo.  Anh Nghĩa thấy Mikie về sau nhà, nhưng nằm gục ngã ngay thềm xi măng, gần bồn nước nóng.  Mummy nghe nói Mikie đã về nên vội chạy ra.  Thấy Mikie nằm bẹp trên sàn ướt, Mummy hốt hoảng kiếm khăn khô lót thùng giấy carton làm giường.  Mummy bỏ Mikie vào thùng và mang vô nhà.

Hôm đó trời không mưa nhưng đầy sương giá. Lần đâu tiên Mikie được vô một căn nhà ấm áp.  Khi hồi tỉnh, Mikie thấy lờ mờ hình ảnh Mummy lau khắp mình cho mình bằng nước ấm.  Đôi mắt Mikie mở ra, rồi khép lại.  Mikie thấy mình không còn cô đơn vì đã có Mummy săn sóc.  Hạnh phúc đến vói Mikie như một lớp sương mù dày đặc trong đêm đông giá.  Đôi mắt Mi mi sáng lên rồi từ từ khép lại.  Mikie trút hơi thở sau cùng khi Mummy vuốt mắt và nói trong nghẹn ngào:  “Mikie ơi! con  ngủ ngoan nha! Ngủ đi con cưng của Mummy!”

… Nhật ký của Mummy viết : “Đêm hôm đó, Mikie được ngủ ngoan trong một thùng giấy được bọc bằng vải sạch và khăn tắm.  Mình làm chút gà quay, một chén sữa và một ngọn nến cúng cho Mikie.  Sáng hôm sau, mình mang chiếc “quan tài” bé bỏng trong boot xe, chạy vô sở làm việc vài tiếng, rồi chở xác Mikie đến RSCPA xin hoả thiêu.  Nỗi buồn bu quanh như những phiền não cuộc sống.  Mình không khóc trên đường về, nhưng mắt cay và lòng nghe buồn lênh đênh khôn tả.

Mình gởi emails cho một vài người bạn thân:

*** Tin buồn,

Một trong 11 con mi mi của Thư vừa di vào cõi miên viễn tối ngày thứ năm 26/7/12 lúc 8:45pm.  Mikie Trần Trịnh đã được hỏa táng dể đi vào cõi Phật chiếu ngày thứ sáu 27/7/12 tại RSCPA.

Mikie Trần Trịnh (2009-2012)

Muôn vàn thương tiếc Mikie, trong ngấn lệ …lênh đênh!

On Jul 29, 2012, at 18:12, Anh Dao  wrote:

Sent: Sunday, 29 July 2012 6:55 PM

Subject: Re: [CNSTrungVuongSydney] Hi Chị Anh Thư

Chị Anh Thư mến,

Sorry to hear the sad news.!!..Đào chia buồn cùng chị nhé…. Hình Mikie coi “cute” qua’…Chắc chắn Mikie phải là “a very much loved pet” của Anh Chị .

Mình copy lá thư vào đây như cất giữ một kỷ niệm yêu thương nhất:

From: Anh Thu

To: Anh Dao

Sent: Sunday, 29 July 2012 8:55 PM

Subject: Re: [CNSTrungVuongSydney] Hi Chị Anh Thư

Cám ơn A Đ đã chia buồn,

Mình có Mikie gần 3 năm. Mikie là mèo cha và vợ là Meggie.  Hai vợ chồng mèo đem 5 con đến xin ở nhà Thư và gia đình sống chung, thương yêu nhau như một gia đình người.  Mikie hiền lành, thương vợ, yêu con và chưa hề bao giờ giành ăn hay cào đánh vợ con.

Mikie đẹp trai lắm, nhưng lại là một “non-verbal cat” … vì không biết kêu meo meo.  Sau này, Meggie   bỏ đi với các con mèo khác, đẻ con lứa sau, không con nào giống Mikie.  Các con mèo sau khác cha, nên không chịu gần gũi Mikie.  Vậy mà Mikie vẫn còn thưong Meggie, và yêu mấy con riêng của Meggie như con của mình.

Mấy tháng qua lạnh quá, Mikie bị căm nặng.  Mấy con mi mi nhỏ nghe lời mẹ, tìm cách xa lánh Mikie để tránh lây bệnh.  Cả Meggie cũng không đoái hoài gì đến mèo chồng cũ.  Mikie cô đơn, sống tách riêng trong những hộp carton nhỏ, ăn riêng và thui thủi như một chiếc bóng.  Sau đó Mikie bị lâm bệnh nặng và ngất xỉu sau sân nhà vào chiều tối thứ năm tuần qua.

Mình đem mi mi vô nhà khoảng 7 giờ tối, làm giường trong hộp carton, lau hết những vết nước bẩn dính trên bộ lông đen trắng và phủ khăn lông ấm cho Mikie.  Thấy mi mi mở mắt, thở mạnh, mình tưởng cơn bệnh rồi sẽ qua.  Ai ngờ, mi mi trút hơi thở cuối cùng khoảng 9 giờ tối… Mikie chết yên bình như đi vào giấc ngủ.

Đêm qua mình tỉnh giấc nửa đêm, chợt nghe như có tiếng mèo kêu.  Mình mở của ra xem có con mi mi nào không… Chẳng thấy ai, ???…  Chỉ thấy cơn gió đêm lành lạnh thổi về.  Mình thắp nén nhang và cắm trước cửa, chợt nghĩ đến một linh hồn đi hoang, cô đơn và lạnh lẽo … Mikie ơi, có phái Mikie về thăm Mummy? –  Sao thấy thương Mikie quá, thương vô cùng.  Thôi thì, Mummy chỉ mong kiếp sau Mikie được thành kiếp người, làm người cha hiền, một người chồng hạnh phúc, và luôn giữ mãi bản tính nhân hậu dễ thương.

Một kiếp cô đơn không còn!   Mikie ra đi trong giấc ngủ yên lành, trong niềm yêu thương vô vàn của mummy Thư.  Tiễn Mikie đi, Mummy vuốt mắt con.. mà nước mắt rơi xuống, rơi hoài và rơi thành .. ngấn lệ lênh đênh..

Viết trong nhật ký của Mummy Thư ngày 28/7/12….

Nhân ngày Father’s Day

Anh Thư, 28/7/20120